Bên dưới Địa Đàng

@


Sau việc tạo nắn ra A-đam từ các chất liệu của cõi Linh Hồn, mọi sự tiếp tục diễn tiến như được thuật lại trong Sáng Thế Ký (Chương 2 và 3):

trích từ     bibleglot.com/pair/KJV/Viet/Gen.2/

And the LORD God said, It is not good that the man should be alone; I will make him an help meet for him. (Genesis 2:18)

And out of the ground the LORD God formed every beast of the field, and every fowl of the air; and brought them unto Adam to see what he would call them: and whatsoever Adam called every living creature, that was the name thereof. (Genesis 2:19)

...

And the rib, which the LORD God had taken from man, made he a woman, and brought her unto the man. (Genesis 2:22)

And Adam said, This is now bone of my bones, and flesh of my flesh: she shall be called Woman, because she was taken out of Man. (Genesis 2:23)

...

And they were both naked, the man and his wife, and were not ashamed. . (Genesis 2:25)


"Giê-hô-va Ðức Chúa Trời (The LORD God) phán rằng: Loài người ở một mình thì không tốt; ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như nó." (STK 2:18)

“Giê-hô-va Ðức Chúa Trời lấy đất nắn nên các loài thú đồng, các loài chim trời, rồi dẫn đến trước mặt A-đam đặng thử xem người đặt tên chúng nó làm sao, hầu cho tên nào A-đam đặt cho mỗi vật sống, đều thành tên riêng cho nó.“ (STK 2:19)
...

"Sau khi tạo ra các loài thú rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời làm cho A-đam ngủ mê, rồi lấy một chiếc xương sườn của A-đam ra, dùng đó làm nên một người nữ, đưa đến cùng A-đam” (STK 2:22).
...

“A-đam nói rằng: Người nầy là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra. Người nầy sẽ được gọi là người nữ, vì nó do nơi người nam mà có. (STK 2:23)

Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính díu cùng vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thịt. (STK 2:24)

Và, A-đam và vợ, cả hai đều trần truồng, mà chẳng hổ thẹn.“ (STK 2:25)



Theo lời kể này thì trong cõi "Linh Hồn" , the LORD God (Giê-hô-va Đức Chúa Trời) tạo ra A-đam (người nam) trước; rồi lập ra vườn địa đàng , kế đến tạo thêm các thú vật trên trời và dưới đất; sau cùng mới tạo ra Ê-và (người nữ) từ xương sườn của A-đam.


Khi Thượng Đế tạo ra "Chân Nhân" ("Con Người Thật"), Ngài có sắp đặt hai chất tính Dương và Âm tiềm tàng sẵn trong các "Con của Ngài" . "Thể nguyên uỷ" của "Chân Nhân" trong cõi "Thần" (Spirit) vốn chứa đựng cả hai chất tính này . Khi A-đam vừa mới được nắn ra từ "bụi đất" của cõi "Linh Hồn" để làm cái dẫn thể (chiếc xe) giúp cho "Chân Nhân" đi qua cái cõi thấp hơn này, thì vẫn còn hội đủ cả Dương lẫn Âm . Cái sự kiện "Ê-và" được tạo ra từ xương sườn của A-đam có thể ám chỉ một sự tách rời giữa hai yếu tố Âm / Dương . Sự phân hoá này cần xảy ra để cho "Chân Nhân" có thể tiếp tục tiến sâu hơn vào các cõi dưới . Tuy là bị phân chia rõ ràng tại các cõi thấp này, hai tính chất Dương và Âm vẫn phải dính líu và ràng buộc với nhau mãi, vì có như vậy thì mới duy trì được cái cơ duyên kết hợp lại thành một thể (nguyên uỷ) như lúc ban đầu, một khi mà thời cơ cho phép được trở ngược lên về nhà . Ngay tại điểm này của câu chuyện , thì A-đam và vợ vẫn còn ở trong cái cõi tương đối thanh thoát của "Linh Hồn" . Tuy cả hai đều trần truồng , nghĩa là chưa phải khoác lên mình các vật liệu thô trược hơn của cõi vật chất, nhưng chẳng hề tự lấy làm hổ thẹn chi hết . ( Bởi lẽ tại giai đoạn này , A-đam và vợ chưa ăn trái cấm của Cây Kiến Thức , the tree of knowledge, cho nên vẫn chưa "biết" , chưa có ý niệm về chủ thể và đối tượng, về bản ngã và tha nhân . Sự tình tiếp theo xem ra ắt là từ cái "biết" nảy ra cái "ngã" , rồi từ cái "ngã" sẽ phát sinh đủ thứ rắc rối ! )



Chương 3 của Sáng Thế Ký kể tiếp rằng :

Vả, trong các loài thú đồng mà Giê-hô-va Ðức Chúa Trời đã làm nên, có con rắn là giống quỉ quyệt hơn hết. Rắn nói cùng người nữ rằng: Mà chi! Ðức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao? (STK 3:1)

Người nữ đáp rằng: Chúng ta được ăn trái các cây trong vườn, (STK 3:2)

song về phần trái của cây mọc giữa vườn, Ðức Chúa Trời có phán rằng: Hai ngươi chẳng nên ăn đến và cũng chẳng nên đá-động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng. (STK 3:3)

Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu; (STK 3:4)

nhưng Ðức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Ðức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác. (STK 3:5)

Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa. (STK 3:6)

......

Giê-hô-va Ðức Chúa Trời kêu A-đam mà phán hỏi rằng: Ngươi ở đâu? (STK 3:9)

A-đam thưa rằng: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi vì tôi lỏa lồ, nên đi ẩn mình.

Ðức Chúa Trời phán hỏi: Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng mình lỏa lồ? Ngươi có ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn đó chăng?

Thưa rằng: Người nữ mà Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó và tôi đã ăn rồi.

Giê-hô-va Ðức Chúa Trời phán hỏi người nữ rằng: Người có làm điều chi vậy? Người nữ thưa rằng: Con rắn dỗ dành tôi và tôi đã ăn rồi.

Giê-hô-va Ðức Chúa Trời bèn phán cùng rắn rằng: Vì mầy đã làm điều như vậy, mầy sẽ bị rủa sả trong vòng các loài súc vật, các loài thú đồng, mầy sẽ bò bằng bụng và ăn bụi đất trọn cả đời.

Ta sẽ làm cho mầy cùng người nữ, dòng dõi mầy cùng dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân người.

Ngài phán cùng người nữ rằng: Ta sẽ thêm điều cực khổ bội phần trong cơn thai nghén; ngươi sẽ chịu đau đớn mỗi khi sanh con; sự dục vọng ngươi phải xu hướng về chồng, và chồng sẽ cai trị ngươi.

Ngài lại phán cùng A-đam rằng: Vì ngươi nghe theo lời vợ mà ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn, vậy, đất sẽ bị rủa sả vì ngươi; trọn đời ngươi phải chịu khó nhọc mới có vật đất sanh ra mà ăn. (STK 3:17)

Ðất sẽ sanh chông gai và cây tật lê, và ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng;

ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có mà ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra; vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.

A-đam gọi vợ là Ê-va, vì là mẹ của cả loài người.

Giê-hô-va Ðức Chúa Trời lấy da thú kết thành áo dài cho vợ chồng A-đam, và mặc lấy cho.

(STK 3:21)

....


Câu chuyện trong chương 3 này có thể tóm gọn lại rằng:
- Bởi vì nghe lời rắn mà ăn “trái cấm” trong vườn Ê-đen cho nên (A-đam + Ê-và) đã bị Giê-hô-va Ðức Chúa Trời quở phạt . Sau đó cả hai đều bị “đuổi ra khỏi vườn Ê-đen“, và phải “mặc vào áo dài bằng da thú”. Cái sự việc (A-đam + Ê-và) phải rời cõi "Linh Hồn" (vườn Địa đàng) để bước xuống một cảnh giới thấp hơn , xem ra thật chẳng khác gì đã phải "chết", y như lời Giê-hô-va Ðức Chúa Trời đã cảnh cáo trước . Cái bản chất "thần linh" của hai người đã chìm sâu hơn một bậc nữa, và bị bao phủ bởi một lớp vỏ thô kệch nặng như cùm , để rồi cam chịu lặn lội mãi trong mọi trầm luân gian khổ của thế giới vật chất 3-chiều .






Đây chính là điểm “giải mã” thứ ba được suy từ quyển sách "The Divinely Sinful Saints", nhằm cho thấy rằng:
- Bộ “áo dài bằng da thú” mà (A-đam + Ê-và) phải khoác vào có thể được coi như tượng trưng cho cái “ thể xác con người vật chất” trong cõi sống của chúng ta hiện giờ .


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét