@
Dưới đây là cái bức họa đã trợ lực người viết này (BN) lần mò và phanh phui ra nhiều ý tưởng
ẩn dấu trong Thánh Kinh của Thiên Chúa . Dựa vào nó BN sẽ dần dần ráp
nối từng tình tiết, từng manh mối nhỏ nhoi chứa đựng trong Kinh Thánh ,
cộng thêm các ý kiến giải mã từ cuốn sách của Bùi Trọng Côn, để rồi xem
chung cuộc có ghép được thành một tấm bản đồ đủ sáng đủ rõ để mà noi
theo hay không .

Bức
họa này muốn cho thấy rằng ngoài cái cơ thể xác thịt mà ta luôn nhận
biết, thì cái "Chân Nhân Vẹn Toàn" của con người còn có các thành phần
khác, thanh cao sáng lạng hơn nhiều . Liệt kê vắn tắt từ trên xuống dưới
thì có :
1) Thể nguyên uỷ ( the causal body), hay phần “Thần” (Spirit)
Đây
là phần cao nhất của "Chân Nhân" , vượt xa khỏi khuôn khổ của không
gian và thời gian, không hình tướng, và sự thật là chẳng có từ ngữ thích
hợp nào để mà mô tả . Tạm thời chỉ có thể diễn giải một cách bóng gió
ví von, coi đó tương tự với cái nguyên lý tối hậu trong lãnh vực Tinh
Thần (Spirit) của Thượng Đế, của Đức Chúa Trời, của Tạo Hóa, Chân Như,
v.v.
Thượng Đế ngự trong lãnh vực “Thần” (Spirit) , nên các con
hay các phân tử do Ngài sinh ra cũng là “Thần” . Nói cách khác “Con
Người” (viết hoa, hay Chân Nhân ) ở trong cảnh giới “Thần” này là chính
là "Con của Thượng Đế" (Son of God).
(2) Hồn, hay Linh Hồn (Soul)
Đây
là phần thứ hai trong cấu thể của Chân Nhân , sau phần “Thần”. Cảnh
giới của Linh Hồn là cõi "tụ hình" hay là một thứ “cõi vật chất” đầu
tiên mà cái “Thần” của "Chân Nhân" rơi xuống. Linh Hồn có thể xem như là
cái lớp “vỏ” hay “thân xác” trước nhất mà "Chân Nhân" khoác lên , trong
tiến trình đi sâu vào phạm vi "Vật Chất" ( nơi còn gọi là trần gian,
hay "cõi đất”) .
(3) Phàm Ngã (Personality)
Đây
là phần thứ ba, cũng là thành phần thấp nhất trong cấu trúc của "Chân
Nhân" , dưới hai phần “Thần” và “Hồn” vừa kể trên. Phần này hoàn toàn lệ
thuộc vào cõi vật chất , bị giới hạn trong khuôn khổ của KG và TG . Nó
có hình dáng và ấn tượng như thường cảm nhận được bởi năm giác quan và ý
thức của con người trong thế giới 3-chiều .
Phàm Ngã gồm có 3
dẫn thể, kết hợp lại thành một tổng thể thường được gọi là “con người”
(không viết hoa) , hay “phàm nhân” , hoặc “cá nhân”. Ba dẫn thể đó là:
Trí Tuệ (Mental Body), Tình Cảm (Emotional Body), và Xác Thịt (Physical
Body).
Nắm được cái nam châm chỉ đường rồi thì có thể
bắt đầu soi tìm lối đi . Manh mối đầu tiên mà BN bốc ra từ Chương 1 của
Sáng Thế Ký , chính là câu này :
“Ðức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Ðức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ.” (STK 1:27)
Thật ra cái từ ngữ (male) và (female) trong câu này cần được hiểu một cách bóng gió là "Dương" và "Âm" , bởi như vậy thì mới nhận thấy xa hơn một chút . Cần nhớ (male) và (female) ở đây không thể là “thân người” nam nữ xương thịt , như là hiểu theo nghĩa đen . Đức Chúa Trời là “Thần” (God is a Spirit), cho nên những gì vừa sinh ra từ Đức Chúa Trời cũng phải là “Thần” (born of the Spirit is spirit), bản thể của “Thần” không là xác thịt vật chất được. Thế nên (Genesis 1:27 ) cần được hiểu rộng thêm rằng Thượng Đế đã dựng lên một thực thể bao gồm cả Dương và Âm. Thực thể này tượng trưng cho “Con Người Thật” (Chân Nhân), vốn là “hình ảnh y như đúc” (image) của Thượng Đế, ẩn tàng quyền năng sáng tạo từ Thượng Đế, nên có thể bao gồm trọn vẹn các chất tính Dương lẫn Âm trong Trời Đất. Đây chính là cái "thể nguyên uỷ", cái phần "Thần" cao nhất của "Chân Nhân" trong họa đồ kể trên .
Câu kế tiếp trong Sáng Thế Ký cho biết mục đích của Thượng Đế trong việc tạo lập này:
Câu (Genesis 1:28) này cũng không thể chỉ hiểu theo nghĩa đen như thường được tạm dịch nói trên . “Chân Nhân” do Thượng Đế vừa tạo ra không phải là những thân thể xác thịt, cho nên “Be fruitful, and multiply” không phải là “Hãy sanh sản thêm", mà cần được hiểu là “Hãy đạt được nhiều thành quả, và phát triển cho tốt thêm” thì mới đúng lý hơn.
Mục đích của Đức Chúa Trời (God) khi tạo ra các “Con của Ngài” (Son of God) là để giao cho một “sứ mệnh” , đó chính là “cứu chuộc”, hay “làm cho đất phục tùng“. Chữ “đất” ở đây tượng trưng cho trạng thái “vật chất nguyên thủy” ngay sau khi được phát tác biến hóa từ “hư vô” (từ cái “…vô hình và trống không"), nó bao gồm và phân hóa ra tất cả những gì thuộc về cõi vật chất, kể cả những gì cần phải được chinh phục (tu chỉnh) trong cõi trần gian.
Nội dung của Sáng Thế Ký (Genesis) Chương 1 có thể được hiểu theo nghĩa bóng như vầy : -
Tại điểm khởi thủy, mọi sự có thể nói là ở trong một trạng thái chưa thể hiện (unmanifested), không thể biết, không thể thấy, không thể cảm nhận được, chỉ có thể được mô tả một cách bóng gió qua những tượng trưng như “…vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực.“ (Genesis 1:2) .
Khi Thượng Đế ( Đức Chúa Trời , God) phán “Phải có sự sáng; thì có sự sáng.” (Genesis 1:3) thì đó là biểu hiệu cho sự khởi đầu của một Đại Chu Kỳ mới, trong đó mọi “hiện hữu” từ “Đêm” (từ Không Thể Hiện, hay Vực Mờ Tối) sẽ biến sang “Ngày” (Sự Thể Hiện, hay Sự Sáng). Trong tiến trình này, Đức Chúa Trời (God) nhận thấy có những cái “không ổn”, cần được tu chỉnh, sửa chữa trong “vật chất nguyên thủy” (hay “Đất”, còn hoang vu sơ khai ?). Bởi thế Ngài mới tạo ra “Con Người” để đại diện cho mình thi hành cái công việc đó, tức là để chinh phục, bình định những gì “ man dã, bất ổn ” trong cõi vật chất, để gánh vác sứ mệnh “làm cho đất phục tùng” (khiến cho vật chất khuất phục , chịu nằm dưới sự điều hành của con người).
.
.......
Nói tóm lại, cấu thể của một "Con Người toàn diện” bao gồm đủ ba phần: Thần (Spirit), Hồn (Soul), và Xác Phàm (Personality). Suy xét cho kỹ thêm sẽ thấy rằng sở dĩ biết bao trầm luân, khổ ải đã nảy sinh trong thế giới nhân loại chính là vì "con người" (xác phàm) hầu như đã hoàn toàn bị “đứt liên lạc” với hai phần “Thần” và “Hồn” của mình.
Sự tình trước mắt là Xác Phàm xem ra chỉ dựa vào ba cái yếu tố cơ bản : trí tuệ (mental), tình cảm (emotional), và xương thịt (physical), để mà tự sinh hoạt trong cái trạng huống “thấp nhất” của cõi Vật Chất, không cậy nhờ đến sự tham dự của “Thần” và “Hồn”. Tuy nhiên chính vì mất liên lạc với phần “Thần”, cho nên con người luôn luôn bị ám ảnh bởi cái nhu cầu phải tìm hiểu về lý do, nguyên ủy hiện hữu của mình và của mọi sự vật mình nhận thức được (qua các thắc mắc như: mình từ đâu tới? tại sao có thế giới này?, v.v.) . Đây là cái động lực chính đưa đẩy con người đến sự phát huy, khuông phò, và bảo tồn triệt để những thứ như tôn giáo, triết học, và … khoa học. Rồi cũng vì mất liên lạc với phần “Thần”, nền văn minh của nhân loại hầu hết chỉ đặt căn bản trên những rừng già giáo lý, triết thuyết, định luật, chủ nghĩa .. v.v. , thiên vị nặng nề về vật chất (khuynh hướng duy vật) .
Dựa theo Thánh Kinh thì cái phần “Thần” của Con Người vốn được trực tiếp “phóng xuất” (emanate) từ Thượng Đế, với cái mệnh lệnh thi hành sứ mạng chinh phục đất, ”làm cho đất phục tùng” (STK 1:28). “Đất” ở đây tượng trưng cho cõi Vật Chất. ”Làm cho đất phục tùng” ám chỉ là trong cõi Vật Chất có một sự kiện gì đó không ổn, không trọn vẹn đối với Thượng Đế, cần phải được tu sửa . Muốn tu sửa, hoàn chỉnh “đất” thì đương nhiên cần phải biết tiêu chuẩn của việc sửa đổi này ra sao (cái gì cần sửa, cũng như mục đích nhắm tới là gì).
Tiếp đến hãy nhìn kỹ cái cảnh giới của Linh Hồn, vốn là cảnh giới của A-đam. Hiểu theo nghĩa bóng, cái sự kiện A-đam (và Ê-và) ăn “trái cấm” từ cây Kiến Thức, trở nên “biết điều thiện và điều ác” (STK 3:4) chính là tượng trưng cho việc “bàn giao” cái sứ mạng ”làm cho đất phục tùng” từ “Thần” xuống “Hồn”. Phần “Hồn” của Con Người luôn luôn được xem là phần tàng trữ những mục đích, chương trình, dự định, cần thi hành, thực hiện trong kiếp nhân sinh. Một khi mà mất liên lạc với phần “Hồn”, không còn biết rõ mình sống để làm gì, thì việc con người luôn luôn thắc mắc về “ý nghĩa của cuộc đời” là chuyện dĩ nhiên .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét